Home » Trao đổi
Giấc mơ sợi tóc bay không chỉ là tuyển tập văn, thơ của các tác giả trẻ mà còn
là câu chuyện về nơi khởi đầu cho những giấc mơ văn chương. Ðó là chuyện về Bút
nhóm Nắng Thủy Tinh ở An Giang.
Giấc mơ tóc bay do NXB Thanh niên ấn hành, tập hợp các tác phẩm thơ và văn xuôi của 17 tác giả, trong đó có 5 tác giả viết ở cả hai thể loại. Người đọc nhận ra những cây bút trẻ nổi bật của vùng đất An Giang như Trương Chí Hùng, Hoài Phương, Vĩnh Thông, Huỳnh Ngọc Phước...
Mọi thứ sẽ dần phai mờ theo lẽ vốn có của tự nhiên, nhiều ước mơ của một thời tuổi trẻ ngồi trên ghế nhà trường giờ đây cũng chỉ là những điều mơ hồ còn sót lại. Tuy vậy, khi nhắc về Bút nhóm Nắng Thủy Tinh - điều mà tuổi trẻ chúng tôi đã làm được, nó vẫn còn âm ỉ như mới vừa hôm qua. Bởi, nó không chỉ khiến chúng tôi thay đổi, mà còn khiến chúng tôi tự hào.
Nhận
được bản thảo Giấc mơ sợi tóc bay của
nhóm Bút nhóm Nắng Thủy Tinh, tôi thật sự rất vui. Cuối cùng thì các bạn đã thực
hiện được ước mong của mình là tập hợp những sáng tác của bút nhóm trong giai
đoạn đầu hình thành, những tác phẩm đánh dấu một thời tuổi trẻ với những nhiệt
huyết, những đam mê cháy bỏng.
Trước hết cần minh định khái niệm, “trẻ” ở đây là chỉ xét về độ tuổi, cụ thể là dưới 35, theo quy ước mang tính tạm thời tương đối hiện hành của Hội Nhà văn Việt Nam. Phải nói như vậy để “khuyến cáo” những cái nhìn trịch thượng, những xoa đầu kẻ cả, những ngộ nhận mặc định, rằng trẻ là đồng nghĩa với xanh non, đồng nghĩa với thiếu kinh nghiệm cả về sống lẫn viết, đồng nghĩa với cần phải khiêm tốn tầm sư học đạo…
Không biết từ lúc nào tôi thích đọc thơ Trịnh Bửu Hoài. Hình như trong nỗi hoài niệm của anh, bạn yêu thơ sẽ bắt gặp mình trong đó; một khoảnh khắc mùa thu, một giọt sương trong trẻo sớm mai hồng, một chút men say cùng tri kỷ.
Lực lượng chủ công trong đội ngũ viết hôm nay, theo tôi nghĩ và mong đợi, đó phải là thế hệ viết sinh ra trước sau thời điểm 1990. Sớm hơn một ít, đó là năm 1986 - năm khởi động công cuộc Đổi mới. Muộn hơn một chút, đó là năm 1995 - năm Việt Nam thoát khỏi thế cấm vận và gia nhập ASEAN.
Câu hỏi đầu tiên của chúng ta là: tại sao ta bỏ công tìm đọc truyện nói chung, và truyện ngắn nói riêng? Câu trả lời cũng đơn giản: để giải trí và hiểu biết hơn!
Tên tập thơ của Trần
Sang "Sông muôn đời vẫn thế” nghĩa là con sông vẫn y xưa, không có gì
thay đổi? Vậy thì cũng không đúng, sông theo triều cường phải có bên lở bên
bồi. Ông bà ta nói “Sông có khúc người có lúc “và vạn vật không bao giờ đứng yên”.
Vậy sự bất dịch bất biến này có lẻ không phải là con sông quê mà còn có một con
sông khác đang chảy trong lòng tác giả.