22/3/18

Mùa cuối - thơ Vĩnh Thông

Ta lay mùa mắt gió khỏa gầy hao
Nghe hoa thở xạc xào mòn mỏi
Lạc giữa ngõ osaka vòi vọi
Tiễn em về phía khói chông chênh.

Ta đã trượt triền dốc mơ nồng cháy
Vòng tay không giữ được chỗ hẹn hò
Em đã hóa ngọn nguồn điêu linh ấy
Dư dả buồn để khuyết một nụ môi.

Ta đã có một chiều đan tay đợi
Trả về nhau điệu nhung nhớ phai phôi
Quàng một nửa ta ngoài song cửa
Một nửa kia thu dợm gánh đi rồi.

Ta trốn giữa khoảng ngày hời hợt nhớ
Lừa phỉnh ta đêm trống những ngọt ngào
Em có đợi một vòng tay nông nổi
Cho mình còn mùa cuối để thương nhau?

VĨNH THÔNG


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét