21/1/19

Sắc màu sông nước Tân Châu - Vĩnh Thông

Tân Châu là thị xã trẻ của tỉnh An Giang, nơi đầu tiên đón sông Tiền chảy vào lãnh thổ Việt Nam. Dù đang trên đà phát triển đầy năng động, nhưng thị xã cũng có bề dầy lịch sử và văn hóa đáng tự hào. Du lịch về Tân Châu, bạn có thể ghé thăm làng Chăm, các thánh đường, chùa cổ, làng nghề dệt thổ cẩm, làng nghề dệt lụa… và thưởng thức những món ăn hấp dẫn của cộng đồng Chăm.


Làng Chăm Châu Phong

Đến làng Chăm Châu Phong, bạn sẽ bất ngờ trước khung cảnh một làng quê yên bình, mến khách, và đặc biệt là vẻ đẹp thướt tha của các thiếu nữ Chăm. Xà rông là trang phục truyền thống của người Chăm, bên cạnh đó nam thường đội nón trắng (người già) hoặc đen (người trẻ), còn nữ thì choàng khăn. Ngoài ra, nhà sàn cũng là một điểm nổi bật ở làng Chăm. Những ngôi nhà nầy có phong cách độc đáo, lạ mắt, nhiều ngôi nhà có tuổi đời hàng trăm năm. Tùy điều kiện từng gia đình mà mội ngôi nhà có kết cấu và loại gỗ khác nhau.

Người Chăm ở Châu Phong có làng nghề dệt thổ cẩm nổi tiếng và hình thành từ lâu đời. Sản phẩm dệt chủ yếu là áo, xà rông, khăn choàng, túi xách… Các sản phẩm thổ cẩm đầy sắc màu đó được dệt từ bàn tay tài hoa của những người phụ nữ Chăm duyên dáng. Màu sắc thổ cẩm ở Châu Phong sắc nét và lâu phai, các hoa văn trên sản phẩm mang đậm nét đặc trưng của người Chăm Nam Bộ. Mặc dù kỹ thuật ngày càng được đổi mới, nhưng các sản phẩm thổ cẩm vẫn giữ được phong cách truyền thống của cộng đồng Chăm. Hiện nay, thổ cẩm Chăm Châu Phong đã có mặt tại các thành phố lớn ở miền Nam và các nước Đông Nam Á.


Phụ nữ Chăm bên khung dệt (Ảnh: Vĩnh Thông)

Đến làng Chăm, thực khách thường thưởng thức nhiều đặc sản hấp dẫn, trong đó nổi tiếng là cơm nị và tung lò mò. Cơm nị gần giống cơm trộn của người Việt, nhưng chế biến kỳ công hơn. Tung lò mò tức lạp xưởng bò, được người Chăm An Giang xem đây là món ăn quý, dùng để đãi những vị khách được gia đình quý mến, hoặc vào các dịp quan trọng. Ngoài ra, họ còn có nhiều loại bánh ngọt như ha cô-âm (bánh bò nướng), ha nam-prăn (bánh bông lan nướng), ha pá (bánh cay)…


Thánh đường Mubarak

Người Chăm ở An Giang theo đạo Islam (Hồi giáo), gắn bó mọi sinh hoạt hằng ngày với thánh đường. Mỗi ngày năm lần, người Chăm đến thánh đường cầu nguyện và nghe thuyết giảng vào ngày thứ Sáu hằng tuần. Ở mỗi làng Chăm đều có những thánh đường (masjid) và tiểu thánh đường tức nhà nguyện (surao). Một trong những thánh đường cổ và có kiến trúc độc đáo được nhiều du khách đến thăm là thánh đường Mubarak ở xã Châu Phong, thị xã Tân Châu.

Thánh đường Mubarak có kiến trúc nguy nga, tráng lệ như các công trình tôn giáo ở Trung Đông. Màu sắc chủ đạo của thánh đường là màu trắng và xanh nhạt - hai màu đặc trưng của văn hóa Islam, tạo cảm giác quý phái, thanh lịch. Điểm nhấn của thánh đường là tháp lớn hai tầng ở giữa, có hình trăng lưỡi liềm và ngôi sao - biểu tượng của đạo Islam. Bốn góc trên nóc thánh đường cũng có bốn tháp nhỏ hình củ hành.


Thánh đường Mubarak (Ảnh: Vĩnh Thông)

Bên trong thánh đường rộng lớn và thoáng mát, tràn ngập ánh sáng vì có dãy hành lang rộng và nhiều cửa. Tất cả cửa ra vào đều có dạng vòm nhọn. Nội thất được trang trí đơn giản, tuyệt nhiên không có hương án hay hình tượng, mà chỉ có một lỗ thủng lõm vào gọi là hậu tẩm. Người Islam quan niệm Allah - Đấng Tối Cao có mặt khắp mọi nơi và không hình ảnh nào có thể tượng trưng cho ngài. Nhìn chung, Mubarak được xem là công trình mang tính tiêu biểu, đặc trưng cho phong cách kiến trúc thánh đường của người Chăm Nam Bộ.


Chùa Giồng Thành

Chùa Giồng Thành là ngôi cổ tự thuộc phường Long Sơn, thị xã Tân Châu. Chùa có tên chữ là Long Hưng tự, nhưng được gọi là Giồng Thành vì tọa lạc trên giồng đất cao vốn là Tân Châu bảo - một đồn binh của quân đội triều Nguyễn ngày xưa. Chùa được xây dựng vào giữa thế kỷ XIX, sau đó được trùng tu kiên cố vào năm 1927, và đến năm 1970 thì chùa được xây lại với dáng vẻ hiện nay.

Kiến trúc chùa Giồng Thành hài hòa với phong cách Á - Âu, mang một số nét Ấn Độ với các tháp hình phễu, các họa tiết trang trí đơn giản mà thanh lịch. Mặt tiền của chùa nổi bật với tòa tháp ba tầng nhô ra, tầng trệt tứ giác, tầng giữa bát giác, tầng trên lục giác. Hai bên có thêm hai tháp nhỏ hình lục giác. Trái với mặt tiền cách tân, bộ nóc lại mang đậm tính dân tộc với hình ảnh mái ngói truyền thống. 


Chùa Giồng Thành (Ảnh: Vĩnh Thông)

Nội thất mang hình chữ “song hỷ”, xung quanh được bao bọc bằng những hàng cửa vòm sang trọng, quý phái, nhìn giống như một ngôi nhà cổ Nam Bộ. Bên trong chùa chia làm nhiều gian thờ, mỗi gian được bày trí các bức tượng mang tính thẩm mỹ cao. Phong cách tượng thờ ở chùa Giồng Thành thể hiện rõ những đặc trưng của nghệ thuật Phật giáo cổ truyền vào thế kỷ XIX - XX.

Chùa Giồng Thành còn là địa chỉ đỏ của phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX. Khoảng thập niên 1920, chùa là một trong những cơ sở hoạt động của Hội Kín chống Pháp. Các hòa thượng của chùa cũng từng tham gia phong trào nầy. Trong khoảng năm 1928 - 1929, cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc có đến đây truyền bá tư tưởng yêu nước.


Miếu Hội

Nam Bộ là nơi che chở chúa Nguyễn Ánh trong những ngày tháng gian lao và nền tảng cho sự thành công của ông trong sự nghiệp phục quốc. Do đó, nhiều nơi có miếu thờ vua Gia Long như bãi Dâu (Vũng Tàu), rạch Nước Xoáy (Đồng Tháp), vồ Thiên Tuế (An Giang), mũi Ông Đội (Kiên Giang)… Song, một ngôi miếu thờ tập hợp các vị vua và công thần triều Nguyễn thì hiếm có. Miếu Hội ở Tân Châu là trường hợp đặc biệt trên địa bàn Nam Bộ khi thờ bốn vị vua đầu nhà Nguyễn và tám vị khai quốc công thần của triều đại nầy.

Dân gian kể, ngày xưa các danh tướng đi ghe ô sa dẹp giặc biên giới, trước mũi chiếc ghe tiên phong có khánh thờ Tứ Vị Vương - Bát Vị Hầu, được thiết kế kiểu cách như ngôi miễu nhỏ. Đó là biểu tượng thể hiện uy võ của triều đình và tăng nhuệ khí binh sĩ. Hình ảnh đó đã đi vào tâm thức cộng đồng vùng Tân Châu. Để ghi dấu tiền nhân đồng thời thờ phượng các bậc quân vương và danh thần, thập niên 1850, người dân lập ngôi miếu đơn sơ hướng mặt ra sông Tiền. 


Miếu Hội (Ảnh: Vĩnh Thông)

Đối tượng thờ cúng của miếu là Tứ Vị Vương (Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức) và Bát Vị Hầu (Đỗ Thành Nhơn, Nguyễn Huỳnh Đức, Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Tri Phương, Châu Văn Tiếp, Võ Tánh, Lê Văn Duyệt, Nguyễn Văn Thoại), đồng thời miếu còn thờ cúng một số đối tượng khác trong tín ngưỡng dân gian Nam Bộ. Miếu vốn tên là miếu Tứ Vị Vương, nhưng thời Pháp thuộc, đây là nơi hội họp của những nghĩa sĩ tham gia Hội Kín chống Pháp, nên người dân gọi là miếu Hội đến nay.


Làng nghề dệt lụa Tân Châu

Làng nghề dệt lụa Tân Châu cũng là một làng nghề thủ công truyền thống đem lại niềm tự hào cho An Giang, như người xưa thường nói: “Lụa Tân Châu, trâu Nhà Bàn.” Sản phẩm lụa Tân Châu độc đáo và nổi tiếng bậc nhứt Nam Kỳ ngày xưa với tính chất mềm mại, bền dai, được làm từ nguyên liệu tơ tằm tự nhiên.

Lụa Tân Châu cũng được làm từ tơ tằm như lụa các nơi khác, tuy nhiên điểm đặc biệt là phẩm nhuộm lấy từ nhựa của trái mặc nưa - loại cây có nhiều ở địa phương. Nhuộm màu là công đoạn khó khăn nhứt, tốn nhiều thời gian. Trái mặc nưa được giã nát rồi hòa vào nước, lụa phải được nhúng vào dung dịch nầy cả trăm lần để từng sợi tơ có thể thấm đều màu, sau mỗi lần nhúng phải dùng tay vắt kỹ rồi phơi khô.

Lãnh Mỹ A là một loại lụa “độc nhứt vô nhị” với màu đen huyền quyến rũ. Lãnh bóng loáng, không co giãn, không hút ẩm và không phai theo thời gian. Có người cho rằng, bề mặt lãnh Mỹ A trơn bóng và mát, nên được gọi là “lãnh” chứ không gọi là “lụa” như các loại khác. Thời Pháp thuộc, chỉ những người phụ nữ giàu có mới có thể khoác lãnh Mỹ A lên người.

Hiện nay, lãnh Mỹ A không chỉ có màu đen truyền thống mà còn được “khám phá” thêm nhiều màu khác nhau. Không chỉ thế, lãnh Mỹ A càng được tôn vinh hơn khi nhiều năm được đưa lên sàn diễn thời trang quốc tế và gây được tiếng vang lớn.


Chùa Bửu Sơn Kỳ Hương

Chùa Bửu Sơn Kỳ Hương tọa lạc tại xã Vĩnh Xương, thị xã Tân Châu. Phía trước chùa là cánh đồng bạt ngàn chạy dài tới biên giới Việt Nam - Campuchia, cách đó không xa là Cửa khẩu quốc tế Vĩnh Xương. Bởi thế, chùa không chỉ là một cơ sở tôn giáo của đạo Bửu Sơn Kỳ Hương, mà còn là điểm tựa tinh thần của cư dân biên giới. Chùa được xây dựng năm 1941, đến năm 2008 thì được trùng tu khang trang và rộng lớn như hiện nay.


Chùa Bửu Sơn Kỳ Hương (Ảnh: Vĩnh Thông)

Chùa có diện tích rộng lớn, chia thành nhiều gian thờ. Kiến trúc chùa mang phong cách cổ truyền nhưng có nhiều nét cách tân khá độc đáo, lạ mắt. Nóc cổ lầu, mái tam cấp, mặt tiền và nóc được trang trí khá thẩm mỹ. Hai bên chánh điện có hai tòa tháp hình bát giác. Chánh điện chùa thờ trần điều với bốn chữ Hán “Bửu Sơn Kỳ Hương” đắp nổi.

Ngoài chánh điện, chùa còn có miếu thờ Thần Nông và điện thờ Quan Âm Bồ tát. Chùa Bửu Sơn Kỳ Hương là một di tích uy nghiêm mà thanh thoát, được nhiều du khách trong và ngoài địa phương ghé thăm, cúng viếng. Đây là một trong những ngôi chùa lớn và đẹp của thị xã Tân Châu, gắn liền với đời sống tôn giáo của người dân miền biên giới Vĩnh Xương.


Bài & ảnh: VĨNH THÔNG
(Bài đăng trên Tạp chí Kiến thức ngày nay 
in trong sách An Giang núi rộng sông dài)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét