17/3/22

Gieo mình xuống đi - chùm thơ Lê Miên Ca

Lê Miên Ca
(1989 - 2021) là nhà thơ trẻ của xứ cao nguyên sương mù. Anh họ tên thật là Lê Công Chính, sinh ra và lớn lên tại thành phố Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng. Anh có nhiều tác phẩm văn thơ đăng trên các báo và tạp chí văn nghệ. Xin giới thiệu đến bạn đọc một số tác phẩm của nhà thơ trẻ Lê Miên Ca.

 

 

MANG ƠN NÀNG

 

khi, đôi mắt nàng trùng lắp phố

cơn mưa sắp rời trên bản thể

ta không bao giờ nắm bắt nổi

lời tuôn ra để kịp hững hờ

 

khi tiếng nói nàng chạm vòm thông

hình dung kim đâm toạc khúc hát

nở vào đêm nhựa sống phủ đầu

ta dìm nàng ngập ngụa ân hận

 

khi đôi môi nàng toan mở hé

những người đàn ông hăm hở vẽ

thân xác nàng và vết màu trổ

hoa nội đồng bạt ngàn dại, ta…

 

khi cô đơn, nàng chùng hơi thở

lần trên phím đàn nặng nhọc vỡ

cung của nàng rầu rĩ lũ buồn

ta, cứu vớt bằng tiếng chuông thơ

 

khi tất cả mọi thứ, từ nàng

mập mờ nhìn vào ta giây phút

“lời tỏ tình đầu tiên” chắp cánh

mang ơn nàng ta khập khưỡng bay

 

khi không còn điều gì, có thể

ngấu nghiến nhai mọi thứ trong miệng

ta gõ vào chuông thơ lúng liếng

ở nơi nàng ánh sáng bất tận

 

khi tình yêu bung rễ trong nhau

mang ơn nàng mùa qua, thiên di…

 

 

GIEO MÌNH XUỐNG ĐI

 

Gieo mình xuống đi

nơi này mềm cỏ

quên hết mọi thứ

mọc cánh trên đầu

 

Gieo mình xuống đi

ngày mai nơi này sẽ là nơi êm dịu nhất đời người

gieo mình xuống đi

để thấy lòng đất đó

cũng trắc ẩn mà gượng mình buông trôi

 

Gieo mình xuống đi

để hứng những giọt bình yên đang mùa rực rỡ

thời gian sẽ cho ta cảm nhận cuộc sống không còn vô vị

gieo mình xuống đi

bởi mặt đất này rất đỗi từ bi

 

Gieo mình xuống đi

để tắm gội lại mình lần nữa nơi này không còn ai gọi tên

tấm bia này rêu phủ hồn ta sẽ hóa một linh đền

nơi này không còn ai nhớ tên

khóc nốt một lần

hồn ta mới bình yên

 

Như dòng sông chưa bị khai thác

cứ xuôi về biển đông

và mang ơn đời trong lòng.

 

 

GƯƠNG MẶT DÃ QUỲ

 

Ngất ngây con đường cái

Sắc dã quỳ vàng, rải...

Lên lên xuống xuống quanh co dốc

Tôi đi đầu óc lắc lư

Theo điệu nhạc chiều nay em hờn dỗi

Vô tư chàng trai Mặt trời

Vô tư tôi ngậm ngải, ngậm đắng bông dã quỳ

Chếnh choáng!

Người ta bảo cái vô tư của tôi điên loạn

Điên loạn trong thể thức: Người điên!

Cười mà đôi mắt chẳng vui tôi: Ừ! Gọn lỏn...

 

Đứa con gái mùa đông cứ thế mà hê hả

Chọc thẳng vào nách tôi để vui bằng những khúc cười

Như em...

Cái đầu tôi lắc lư... lắc lư...

Tôi chui rúc như loài sâu bọ vào tuổi em

Ngực tim cứ thế mà nhấp nhô, thoi thóp...

Vậy là, bung chiếc áo mùa, nứt mầm...

 

Chiều nay em hờn dỗi

Gương mặt là hoa dã quỳ

Vàng reo rắc. Vàng hậm hực

Vàng cả đôi mắt biết cười biết khóc

Con dốc chiều nay và con dốc đời tôi, em có còn muốn

làm thủ lĩnh...

 

LÊ MIÊN CA

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét