12/1/23

Khúc mơ giữa triền đêm - thơ Vĩnh Thông

Triền đêm nầy còn lại mình tôi
Ngày đã chết, cửa thời gian đã bụi
Những khúc mơ ghim vết hằn lầm lũi
Phủ định quãng ngày trẻ dại ngông nghênh.

Có phải cô đơn tìm chọn riêng mình?
Cuộc cút bắt đâu rồi những bạn chơi còn lại
Chỉ thấy bao tia sáng bám ngực đêm mê mải
Thở đi phố ơi! Một xác xao dài…

Là cô đơn mặc định nơi nầy
Nấp lòng đêm loang loáng màu ngọc bích
Nấp lòng nhau những khuôn mặt thảo mai
Tìm xem còn ai cô đơn không…

[như tôi]
giữa nơi nầy!

VĨNH THÔNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét