18/8/23

Vũ Miên Thảo thay ca nỗi đợi niềm mong

Nhà thơ Vũ Miên Thảo họ tên thật là Võ Tấn Lộc, sinh năm 1945. Quê quán ở thị trấn Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Hiện cư ngụ ở thị xã Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh. 
Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Tây Ninh, từng là biên tập viên tạp chí Văn nghệ Tây Ninh. Tập thơ đã xuất bản: Mùa phượng (1973), Dòng sông và nỗi nhớ (2007).



VIẾT VỀ DÒNG SÔNG HÒ HẸN

 

Vàm Cỏ của nhau tím màu hoa sông

dịu mát chiều hôm

tình xanh ngọc

bờ Bắc nhớ bờ Nam

áo hồng gội tóc

cho đôi bờ thơm ngan ngát hương lòng

 

Vàm Cỏ của nhau xanh trời hò hẹn

bốn mùa lui tới

chạm mùa thương

bờ Bắc

một ngày hoa thắm bến

bờ Nam

trẫy hội đưa - đón má môi hường

 

đôi bờ chung con nước xanh trong

nhụy nở 

hoa khai

chồi trổ mộng

cành thủy chung gió mùa reo với sóng

khúc xuân nồng:

Vàm Cò Đông ơi!

Vàm Cỏ Đông!

 


THAY CA NỖI ĐỢI NIỀM MONG

 

đi rồi mới hay

không thể về náu nương cùng bóng núi

xa cao nguyên sương quấn quít trên đầu

bẩn chật đời

chùn chân ngồi cân đo buồn tủi

một nửa xa, một nửa thắt lòng đau

 

bốn mươi năm

râu sương ngắn dài nửa đen nửa trắng

tim vẫn run đều đặn sao nhịp nhớ nhịp quên?

bốn mươi năm

có hằng trăm đêm tay ngủ vùi trên trán

vẫn rỗng tuếch hồn, toan tính cũng chông chênh

 

đi qua bốn mươi năm - tình cũng đi qua - ta về lại

“vùng trời quanh năm mùa đông…” nên nỗi nhớ se lòng

trời đất đầy sương hay phố phường xưa thay đổi

lối về xưa tìm lại giữa mênh mông!

 

áo thay màu trước muôn trùng mưa nắng

người về đâu cho thương tiếc thay ca?

ta đứng gác, giữ mập mờ kỷ niệm

dễ thương không về, đêm mộng vỡ òa thơ

 

 

LÊN NÚI

 

mùi thiền thoang thoảng

chiều lên núi

mây xám ngời thu, nhàn nhạt rừng

lá chen dốc đá chông chênh lối

ngực phập phồng sương - cây cỏ rưng rưng

 

nhiều đêm

mơ về một tình yêu xanh

tỉnh giấc, vẫn hoài chăn gối lạnh

buồn lắm!

đêm một mình - phố vắng

ừ thôi!

lên núi

gặp mông mênh

 

đất thấp - nhà cao em khuất lấp

lên núi thử làm hòn vọng phu

chênh vênh phận bạc đùa duyên kiếp

nắm níu xuân tình

thu vẫn thu!

 

lên núi mùa nầy mưa lay phay

ngở ấm hồn côi

mây sướt mướt

đêm quấn quít từng dấu chân đơn độc

em một mình

xuống

núi vẫy tay.


VŨ MIÊN THẢO


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét