30/9/23

Mỉa mai - thơ Vĩnh Thông

Thu dừng lá dưới chân tôi

mỏng tang một chiều mây xám

Lũ mưa cuối trời khúc khích

mỉa mai bộ mặt người.

 

Mưa kháo nhau rằng cơn bão sắp đi qua

thành phố nhỏ có tôi trú tạm

Hành trình trốn chạy và đuổi bắt

mường tượng mình vừa bị đánh rơi.

 

Mưa cười con người ca cẩm sến súa

rằng có một long lanh rơi vào mắt

Tôi rơi vào khoảng hụt chân trơn trợt

va vấp những trống không

ướt đầm

ngập ngụa.

 

Đơn giản là không tìm thấy hơi thở

một hơi thở quen

cất cánh trong căn phòng im tiếng

Mùi lập ngôn sáo rỗng giao thoa.

 

Cuối cùng cơn bão chẳng đi qua

Mưa cợt cười hả hê lời phỏng đoán

Hụt hẫng tôi. Vụt mất chính mình… 


VĨNH THÔNG


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét