7/9/25

Chia tay cửa rừng - thơ Vĩnh Thông

Cửa rừng nầy, tạm biệt thôi

Mỗi người về với nổi trôi phận đời

Trên đầu, trời mãi xanh tươi

Cỏ hoang mặc sức rối bời, dưới chân.

 

Về rừng như gặp cố nhân

Sóng phiền may được đôi lần lắng trong

Giữa ngàn cây hòa sắc không

Lòng như đá tảng rêu phong trăm mùa.

 

Về rừng đối ẩm bạn xưa

Bật cười nhân thế cợt đùa điêu ngoa

Đứng lên nào bạn cùng ta

Bước đi như để xóa nhòa dấu chân.

 

Hợp tan gẫm được mấy lần

Cuối cùng trả lại phong trần. Nhẹ tênh!


VĨNH THÔNG


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét