Bầu trời xám xịt. Đám mây đen nặng nề cùng những giọt mưa nhỏ nhoi mà đau điếng như những nhát roi giận hờn giáng lên người Thụy. Mưa. Hồi nhỏ, những lúc thế này Thụy rất vui vì được chạy nhảy dưới mưa. Nhưng giờ đã khác. Thụy cảm thấy nỗi buồn, nỗi sợ hãi đang lớn dần; nó có thể làm Thụy ngã quỵ. Mưa sẽ nuốt chửng, sẽ cuốn trôi Thụy vào cõi mênh mông. Không, Thụy phải về nhà! Nơi này xa lạ quá, Thụy không biết trú mưa vào đâu. Mà trú mưa thì làm sao đón được xe về?
Thụy
không nghĩ có lúc mình phải đứng một mình dưới mưa giông để đón một chuyến xe
chiều. Thụy cứ đợi mãi mà cơn giông giận dữ hình như không chút xót thương.
Thụy đáng ghét thế sao? Bên đường, dưới cây dù che là hàng áo mưa treo
bán. Thụy qua đường, mua chiếc áo mưa rồi tiếp tục nép mình vào tán cây bên
đường. Thụy nghĩ cái chết sẽ đến với mình bất cứ lúc nào nếu có luồng điện sét
đi qua. Nhưng không còn cách nào để về nhà nếu không tiếp tục đứng đây.
- Cô ơi,
cô đi về đâu, lên xe tôi chở.
-
Không.Tôi đón xe buýt vì tôi đi xa và cũng để tránh mưa.
- Ồ! xe
buýt vừa qua rồi đó cô. Phải nửa tiếng mới có chuyến nữa.
Thụy ngớ
ra. Mình đợi nãy giờ mà sao...
- Xe
buýt qua rồi, cô lên xe đi, cô đi đâu, tôi đưa cô về, tính giá phải chăng thôi.
Mưa lớn sắp tới rồi cô.
Anh chạy
xe honda cố nài nỉ. Không thể đứng đợi mãi. Cuối cùng, Thụy phải lên xe một
người lạ để đi.
Mưa như
trút nước nhưng chiếc xe vẫn nổ máy, cố gắng chạy trong mưa. Thụy đưa mắt nhìn
mông lung hai dãy nhà bên đường nằm buồn hiu khép cửa, những ngôi trường
im lìm, hàng cây đứng rũ trong mưa, những ngôi chùa hiu hắt, xa xa những ngọn
núi mịt mờ mất hút…
Mưa ngày
càng nặng hạt, mưa rơi xối xả xuống mặt đường trắng xóa; anh honda cầm chắc tay
lái lướt nhanh. Thỉnh thoảng có vài chiếc xe tải ngược chiều, pha đèn sáng để
chạy trong mưa. Thụy nghĩ: Mưa, Thụy hay anh lái xe đang vội vã? Ai đang nóng
lòng về nơi cần về?
* * *
Buổi
sáng lúc ra đi, Thụy ngồi bất động trên xe buýt, mắt hững hờ nhìn cảnh vật bên
đường. Cảm giác thư thả khi ngồi trên xe buýt Thụy đã từng trải qua, nhưng hôm
nay, Thụy không lý giải được tâm trạng của mình. Thụy đang chơi vơi để mặc nỗi
buồn lang thang hay Thụy đang thỏa mãn với quyết định ra đi của mình?
Người
bán vé xe buýt hỏi: “Cô đi đâu?”. Thụy không biết nói đi đâu, đành nói: “Đi tới
bến xe CĐ”. Khi tới bến xe, Thụy tìm tuyến xe khác để tiếp tục đi. Vài anh chạy
xe honda cứ theo hỏi: “Cô về đâu, tui sẽ chở cô đến nhà luôn cho tiện”.
Thụy bối rối không biết nói về đâu nên vội vã lên chiếc xe buýt đang chờ. Và,
Thụy lại trả lời người bán vé: “Đi tới bến xe TB”. Cứ thế. Khi xe tới bến xe
sát biên giới, Thụy không thể đi xa hơn nữa. Thụy đành lang thang ngoài đường
dưới cái nắng cháy da, cái đầu vô định. Mệt và đói. Thụy vào quán ăn, quán võng
để đợi thời gian trôi...
Thụy
không hiểu tại sao Thụy và anh lại giận nhau bởi lý do vô lý thế. Khi cơn giận
đến đỉnh điểm, Thụy chỉ muốn không nhìn mặt anh nữa. Thụy muốn ra đi. Thụy vội
nhét vài bộ đồ, quyển sách, điện thoại, khăn choàng... vào túi xách. Cản Thụy
không được, anh nhìn vào mắt Thụy: “Em suy nghĩ kỹ chưa? Đi thì đi luôn, đừng
về nữa nghe!”. Giọng anh dứt khoát, mắt anh lạnh lùng. Thụy không kiềm chế được
sự bực tức, Thụy bước nhanh ra khỏi cổng nhà trong nỗi buồn tủi dâng
trào.
Trước
giờ, mỗi lần giận nhau, dù ai đúng ai sai, anh cũng làm hòa với Thụy trước.
Thụy giận không thèm nói cười với anh cả ngày, nhưng tối đến anh cũng tìm đủ lý
do để gợi chuyện. Nếu Thụy vẫn “làm cao”, anh sẽ giở chiêu cuối cùng
“chọc ét” cho Thụy cười. Chiêu này thì Thụy phải thua, phải cười xòa với anh.
Thế là hai đứa hết giận. Hai đứa lại thấy thương nhau hơn, cần nhau hơn. Anh
hay nói: “Em hết giận trước khi ngủ, anh mới yên tâm”. Những lúc ấy, Thụy thấy
mình thật hạnh phúc. Hạnh phúc khi có người để giận, có người để thương. Còn
lần này, Thụy không kiên nhẫn đợi anh làm hòa mà chỉ muốn bỏ anh đi dù lòng
Thụy đau như cắt.
Trời sắp
ngả về chiều mà Thụy vẫn chưa định hướng được mình phải đi đâu, ở đâu đêm nay.
Bạn bè? Người thân? Thụy không muốn làm phiền ai, không muốn mọi người thấy bộ
dạng “đáng thương” của Thụy lúc này. Thụy không thể giấu trong lòng lý do tại
sao Thụy lang thang đến đây. Còn nói ra thì: “Thụy đúng, anh sai”, hay: “Anh
đúng, Thụy sai?”. Đàng nào cũng là sự tổn thương không đáng có!
Suốt
buổi trưa, Thụy nằm quán võng, cố đọc hết quyển sách mang theo mà tâm trí cứ bị
phân tán. Quán nước khá ồn ào, tiếng nhạc từ thùng bass vọng ra, tiếng bàn luận
của một nhóm người ngồi uống nước phía sân ngoài về hậu quả cơn bão số 9 làm lở
đất đá vùi lấp gần hết ngôi làng ở miền Trung. Thụy đã nghe tin này và vẫn thấy
tim đau nhói. Cuộc sống thật vô thường. Thiên tai bất ngờ, thảm khóc, con người
trở nên nhỏ nhoi trước cơn thịnh nộ của đất trời. Bên trong chỗ Thụy nằm là
chiếc võng của bé gái, người mẹ đen nhẽm, quần áo xác xơ, vừa ru bé ngủ vừa
chìa sấp vé số mời mọi người mua. Không hiểu sao chóc chóc Thụy lại hướng mắt
nhìn hai mẹ con người bán vé số. Nhìn nỗi thất thỉu trên gương mặt chị, Thụy cứ
nghĩ giờ này chồng chị đang làm gì, có lao động đỡ đần kinh tế gia đình cùng
chị? Có biết chị đang vất vả lắm không? Tại sao còn những người phụ nữ đáng
thương thế? Tiếng ồn và bao nỗi suy tư làm Thụy không thể chợp mắt, Thụy lấy
điện thoại lướt xem những trang mạng và cuối cùng, Thụy kịp đọc tin nhắn của
anh trước khi điện thoại hết pin.
Thụy như
người tỉnh cơn mộng mị. Thụy nghe cay đầu mũi và nước mắt chực trào ra. Ngoài
trời mây xám cũng kéo về. Thụy vội vã chạy ra trạm xe buýt gần nhất.
* * *
- Mưa
quá, mình đục mưa chút hay sao cô?
Thụy trả
lời ngay:
- Không,
anh cố gắng chạy cho kịp chuyến xe buýt cuối cùng ở bến xe CĐ giùm tôi. Tôi cảm
ơn anh!
Thế là
anh lại tiếp tục cho xe lao đi trong mưa. Đường vắng, xa hun hút, mưa mờ mịt.
Hai bên đường đồng lúa xanh mướt đang ngụp lặn dưới mưa. Tầm nhìn không quá năm
mét, nhưng Thụy vẫn thấy những gié lúa gục đầu như đang khóc. Gió giựt mạnh làm
chiếc xe muốn chao nghiêng. Nước. Thụy cảm nhận nước mưa tạt vào mặt rồi nhỏ
giọt, thấm ướt vòm ngực. Nước từ những vũng nước bên đường bắn tung toé, dần
thấm ướt cả người. Cái lạnh cùng cảm giác bơ vơ, lạc lõng làm Thụy thèm được
ngả vào vai anh để tìm chút yên bình.
Thụy đã
từng cùng anh chạy xe dưới mưa trong những lần hai đứa “đi phượt” khắp đó đây.
Nhưng giờ, ngồi phía trước Thụy không phải là anh. Thụy cảm thấy bất an vì
không tìm được hơi ấm thân quen từ bờ lưng vững chãi, không tìm gặp bàn tay anh
đưa ra phía sau nắm lấy tay Thụy để trấn an và truyền niềm tin: “Mình sẽ về tới
đích”. Những lần đi cùng anh, dù trời mưa hay nắng, dù đêm tối hay sớm mai,
thậm chí khi hai đứa lạc đường về trong chiều tối muộn... Thụy cũng vững tin vì
có anh bên cạnh. Thụy chỉ việc ngồi yên sau lưng anh. Những lúc ấy, Thụy nghĩ
dù Thụy lạc mất cả thế gian này, Thụy cũng không sợ, Thụy chỉ cần có anh là đủ.
Thụy có thể đi cùng anh khắp góc bể chân trời, chung vai cùng anh qua bao khúc quanh
thăng trầm cuộc đời mà không hề chùn bước.
Hôm nay,
hình ảnh người phụ nữ khắc khổ vừa ru con ngủ vừa bán vé số cứ hiện ra trong
tâm trí Thụy. Chị ấy nhà ở đâu, đi bán vất vả thế còn chồng chị làm gì? Anh ấy
cũng đang cực lực tìm kế mưu sinh hay suốt ngày ngồi bên bàn nhậu, mê say những
trò đỏ đen, hay anh đã..ra đi mãi mãi? Nghĩ mà thương cho chị. Còn Thụy…
* * *
- Tới
bến xe rồi cô ơi. Xe đang chờ khách, cô mau lên đi.
Thụy vội
lấy tiền trả anh lái xe honda. Thụy gởi anh thêm ít tiền vì thấy anh đã cố gắng
vượt qua cơn mưa để đưa Thụy đến nơi. Anh nói lời cảm ơn khi Thụy bước lên xe
buýt. Trời cũng vừa dứt hạt.
Thế là
còn vài chục cây số nữa Thụy sẽ tới nhà. Không hiểu sao Thụy lại nghe cồn cào
nỗi nhớ. Có lẽ do lần này Thụy đi khỏi nhà trong nỗi cô đơn, buồn bã hay Thụy
đã chạm tới tột cùng của sự hối tiếc, bơ vơ? Hình ảnh gian bếp nhỏ, cái bàn ăn,
hai chiếc võng song song, tách trà thơm buổi sáng, giàn hoa trước nhà, vườn cây
bên cửa sổ phòng ngủ xanh um, đến chén cháo, viên thuốc anh chăm khi Thụy bệnh...
cứ vây lấy Thụy. Và giờ đây, Thụy nhớ nhất là từng lời trong tin nhắn của anh: “Em
về đi, anh đang sốt và nhớ em lắm”. Thụy như nghe được giọng nói trầm ấm,
thân quen của anh. Tin nhắn của anh như cái phao giúp Thụy đủ sức vượt qua cơn
lốc xoáy mụ mị trong đầu.
Chốc nữa
khi vào nhà, Thụy phải làm mặt sao đây? Ngượng quá đi! Nhưng phải cố lên, cũng
đáng cái tội giận hờn bỏ đi. Chốc nữa, không biết anh sẽ vui vẻ đón Thụy hay
anh đang vật vã với cơn cảm sốt? Anh sẽ nói gì với Thụy? Bao câu hỏi không đáp
án, quay cuồng.
* * *
Xe dừng
ngay trạm gần nhà, Thụy xuống xe và đẩy cửa cổng vào sân.
Anh gặp
Thụy, nhưng anh lại tiếp tục công việc cho đất vào chậu trồng hoa, anh vờ như
không có sự hiện diện của Thụy. Thụy cũng vờ như không thấy anh, đi thẳng vào
phòng... nằm khóc. Thì ra anh nhắn tin xí gạt cho Thụy về. Anh vẫn khỏe mà.
Giờ, Thụy không quan tâm điều đó nữa. Thụy thấy mừng vì anh bình an. Nhưng nước
mắt Thụy cứ chảy vì ấm ức trước thái độ lạnh lùng của anh. Thái độ của anh
không giống những gì lúc nãy Thụy nghĩ. Hôm nay, anh lại học cách “làm cao” của
Thụy. Trước giờ, Thụy hay thế, cứ luôn mâu thuẫn với chính mình. Yêu anh
diết da mà cũng dễ giận hờn, cự cãi. Muốn làm lành với anh nhưng hay tỏ ra bất
cần...
Đang
nghĩ miên man Thụy bỗng giật mình vì tiếng chí chóe ỏm tỏi của bầy chim sáo
trên ngọn cây trứng cá ngoài cửa sổ. Chúng bay lượn, la hét, mổ nhau rân
trời... Và cũng từ khi nào anh đã ngồi bên Thụy:
-
Hôm nay em đi chơi đâu, vui không? Nói anh nghe với.
Thụy lau
vội nước mắt, cố tình nhìn bầy chim sáo đang rượt đuổi nhau để lảng tránh câu
trả lời và ánh mắt trìu mến của anh. Thụy nói bâng quơ:
- Không
biết chúng đang tranh cãi nhau hay đang đùa giỡn hén?
Anh mỉm
cười nhìn ra cửa sổ. Trên những cành trứng cá, ngôi nhà của lũ chim, lá mới non
xanh.
Bất
giác, Thụy nghe hơi ấm quen thuộc từ cánh tay anh choàng qua vai Thụy. Thụy cảm
nhận hạnh phúc thật giản đơn mà đôi khi mình không nhận ra. Hạnh phúc thật giản
đơn nhưng hạnh phúc không dễ vẹn nguyên cùng năm tháng nếu không được cả hai
cùng vun đắp. Thụy muốn ghì chặt cánh tay anh mãi mãi.
Ngoài
kia, bầy chim sáo vẫn reo vui. Bầu trời sau mưa trong veo mặc hoàng hôn đang
dần xuống. Đêm thật bình yên!
THẢO VI
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét