Thời gian trôi mau quá! Mới đây sân trường còn vang những khúc hát hồn nhiên của lứa tuổi học trò, bây giờ thì chỉ còn những cây phượng già đứng trầm ngâm, lặng lẽ đếm thời gian. Những băng ghế đá chỉ còn đọng lại kỷ niệm của một thời áo trắng. Những trang lưu bút còn tên những đứa bạn trong xấp giấy gấp đầy hoa phượng. Hè đã đến, những cánh phượng chen nhau để khoe hương sắc của mình với những tia nắng mặt trời len qua tán cây. Có lẽ phượng cũng ưu tư, luyến tiếc như bao học sinh, buồn cho ngày tiếng trống trường cuối cùng vang lên.
Kết
thúc năm học, bao nụ cười nở trên vành môi xen lẫn bao giọt nước mắt ngậm
ngùi, tiếc nuối đong đầy khóe mắt. Tà áo dài trắng phất phơ trong gió bụi,
trong những trận mưa phượng. Mái tóc ai đó cài nhành hoa phượng vô tình đánh
thức tình yêu đầu đời của những đứa con trai. Có ai đó trao cho ta bài thơ vừa
viết vội, lời thơ chưa trau chuốt nhưng đầy cảm xúc của tuổi ngây thơ, làm ta
rung động, khóe mắt cay cay.
“Mối
tình đầu của tôi / Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp / Là áo ai bay trắng cả
giấc mơ / Là bài thơ còn hoài trong vở / Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.”(*)
Những câu hát ngọt ngào mang biết bao nhiêu cảm xúc chân thật của một thời
áo trắng. Chắc hẳn ai cũng có tình yêu đầu đời giữa lứa tuổi học trò thơ
mộng, dầu chỉ có thể bắt nguồn từ một cái cái liếc mắt hay một nụ cười, cũng
đủ để lưu lại trong tim mình bao nhung nhớ. Tháng Năm về, còn đâu thấy “cơn
mưa giăng giăng ngoài cửa lớp” hay “áo ai bay trắng cả giấc mơ” mà chỉ còn lại
bài thơ “mang đến lại mang về”. Đó là những cảm xúc không thể nào quên được của
bao người.
Tháng
Năm, những giây phút bình yên, hạnh phúc nhất của thời áo trắng đầy mơ mộng rồi
cũng qua đi, chỉ còn những lá bàng, hoa phượng rơi đầy trên sân. Tháng Năm, còn
đâu những chiếc xe đạp chạy trên con đường quen thuộc, đôi tà áo dài xinh xắn lất
phất trong mưa phùn. Căn tin giờ chẳng bóng người, chỉ còn những cơn gió ùa qua
tấm thiết trên nóc nhà kêu “kót két”. Đứng dưới gốc phượng, tôi lại nhớ tuổi học
trò của mình, ngẩn ngơ nghĩ về những giây phút còn vui đùa cùng bạn. Tôi lặng
yên nhìn mái trường xưa với bao nỗi nhớ dâng trào. Nước mắt bất chợt rơi ướt
nhòa cánh phượng đang nằm trên bàn tay. Những giây phút đó cứ hằn in trong trí
nhớ!
Tháng
Năm, bao kỷ niệm ùa vào đôi mắt hốc hác của tôi. Cái nắng hanh hao làm nỗi buồn
tôi như trỗi dậy mạnh mẽ, vậy mà bóng dáng em ngồi dưới gốc phượng cứ mờ mờ
trong ánh mắt. Đứng lặng giữa sân trường xưa, hình bóng em và chiếc áo dài cứ ẩn
hiện trong trí nhớ, ngỡ như vừa mới hôm qua. Em giờ đây không còn bước trên con
đường phủ đầy hoa lá, mà bước trên con đường đầy chông gai, bấp bênh giữa cuộc
đời.
Em
khoác chiếc áo màu đỏ thay cho chiếc áo trắng tinh khôi cũng là lúc em đã giã từ
mái trường, bạn bè, sách vở… Và, giã từ cả mối tình đầu của tôi. Mối tình đầu
trong trắng, thuần khiết biết mấy! Đứng nơi đây lòng tôi dâng trào biết bao cảm
xúc, âm thầm chôn chặt nỗi buồn da diết về em.
Tháng Năm, không còn em, chỉ còn kỷ niệm của chúng tôi cất giấu, giữ gìn lại trong một góc sân trường. Gió nhè nhẹ đưa cánh phượng từ từ rơi xuống đất trong ánh nắng nhạt màu. Bất chợt trở lại trường xưa với bao nỗi nhớ, nhớ về em và tôi ở tuổi đôi mươi. Vẫn đứng dưới cây phượng già năm nào, nhìn từng chùm phượng mà lòng quặn thắt.
HUỲNH NGỌC PHƯỚC
––––––––––––––––––––
(*) Lời bài hát Phượng hồng, thơ Đỗ Trung Quân, nhạc Vũ Hoàng.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét