14/11/22

Lắng lại cùng mùa nhớ - tùy bút Vĩnh Thông

Đôi khi, tự ngồi lại với chính mình và ngẫm lại quãng thời gian đã trôi qua, chúng ta chợt nhận ra rằng bao vui buồn, yêu giận, thương ghét… tất cả rồi cũng sẽ như gió như mây bay qua đời người. Vòng quay của bánh xe nhân thế cứ lăn, một chu kỳ lại tiếp nối một chu kỳ, đó là chân lý.

Cũng như thế, xuân đi rồi lại đến. Mùa xuân luôn là biểu tượng của sự khởi đầu mới. Trên thế giới, hầu như dân tộc nào cũng có lễ hội chào đón năm mới, dẫu thời gian khác nhau. Phải chăng, sự tương đồng ấy đã phần nào nói lên rằng, sau khi trải qua một chu kỳ, con người luôn cần có một cột mốc để chuyển đổi và cân bằng lại chính mình.

Có đúng thế không? Vào lúc vòng quay cũ đang trôi qua và vòng quay mới sắp bắt đầu, ai cũng không tránh khỏi cảm giác rạo rực, bâng khuâng, khó tả. Nếu như mọi người thường nói rằng khi kết thúc một hành trình là lúc bắt đầu một hành trình mới, vậy thì giữa hai hành trình ấy là lúc ta chiêm nghiệm lại một chặng đường vừa bước qua. Không ồn ào, không vội vã, không lo toan, ta thực sự hiện hữu cả thân và tâm trong từng nhịp thở của thời gian đang chuyển động.

Trong những phút giây bình dị cuối năm ấy, chắc hẳn mỗi người đều mong đợi khoảnh khắc được trở về với chính mình - trở về với sự bằng an trong tâm hồn sau quãng thời gian dài tất bật. Cảm nhận về hạnh phúc, có lẽ là khi ta lắng lòng lại với những ký ức, trong một chút se sắt lạnh của những ngày giáp Tết. Lúc ấy, ta sẽ nhận ra những cảm xúc chân thành nhứt, nguyên sơ nhứt, an lành nhứt len vào từng ý niệm. Bao hình ảnh từng gắn bó, bao kỷ niệm từng trải qua, bao gương mặt từng thân thuộc… tất cả như hiện về trọn vẹn trong khoảnh khắc giao cảm ấy, vụt qua như chỉ mới đâu đây.

Cuộc sống con người có lắm những bấp bênh. Mọi thứ chỉ thật sự bình yên khi lòng ta không chao đảo. Một năm trôi qua nghĩa là mỗi người lại thêm một tuổi, tuổi tác càng tăng thì có lẽ tâm hồn ta cũng không còn “long nhong” nhiều như thời tuổi dại. Khi đó, ta có thể có những cái nhìn chính chắn hơn và dám tự đứng lên giữa bộn bề va vấp. Nhìn lại bao nhiêu trắc trở đã qua, rồi thì cũng chúng cũng… đã qua.

Tất cả đều cũng đã qua, phiền muộn làm gì. Song, nói thế không có nghĩa là chúng ta nỡ phũ phàng phủi bỏ hết quá khứ. Tâm thế của người từng hạnh phúc và khổ đau sẽ trân trọng những khoảnh khắc của cuộc sống, dù chúng đã trôi qua. Thiền sư Chân Không thời Lý có câu thơ:

“Xuân lai xuân khứ nghi xuân tận
Hoa lạc hoa khai chỉ thị xuân”

Con người nhìn thấy xuân đến rồi đi, hay hoa nở rồi rụng, nghĩ là xuân đã hết. Nhưng không! Xuân đi rồi sẽ lại đến, hoa rụng rồi sẽ lại nở, chính trạng thái chuyển dịch đó cũng chỉ là xuân mà thôi. Mùa xuân còn đó, không đến cũng chẳng đi, mà vẫn luôn tuần hoàn với cõi nhân gian. Hãy xem kìa! Xuân đang chạm thềm nhà cũng là lúc một mùa nhớ lung linh vừa khẽ khàng đậu lại bên ô cửa ẩm sương. Những cánh mai, cánh én kia, dù không hẹn nhưng vẫn về đúng xuân, không cố bẻ mình cho người khác thấy, mà cứ để vẻ đẹp tự nhiên chắt lọc qua màu nắng buổi giao mùa.

Tình thương khi đầy khi vơi, nhưng nó là mạch máu hồng truyền cho những trái tim. Dẫu có qua bao tất bật với gánh mưu sinh, ta vẫn chọn cho mình một chốn bình yên, để trao nhau yêu thương ấy. Đón xuân, không chỉ là chào đón một mùa mới, mà còn là tiễn đi cả một năm dài với nhiều bề bộn để chào đón 365 ngày tinh khôi vừa bắt đầu. Vậy nên, hãy cất bao ưu phiền để thắp lên những kỳ vọng khởi động cho một hành trình mới. Ở đó, có một chút hy vọng lãng mạn, một chút bâng khuâng nhẹ nhàng, một chút khát khao nồng ấm, một chút rung động tinh tế, một chút tỉnh thức nhẹ nhàng…

Mùa nhớ! Mùa nhớ! Xin hãy choàng lên cho mình chiếc áo lung linh sắc màu, hãy mang theo tin yêu và bình yên, gói trọn niềm hạnh phúc trong những miếng bánh, chén trà… Để dầu xuân có đi qua, ta vẫn còn giữ được cho mình chút gì đó đơn sơ giữa phố đời chật vật, và nhận ra rằng: Ồ! Thì ra xuân vẫn ở đây - một mùa xuân viên mãn giữa cuộc đời.

 

VĨNH THÔNG

(Tác phẩm đăng trên Tạp chí Văn nghệ Cần Thơ, số 105, 2019)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét