16/9/23

Ngóng nước - thơ Vĩnh Thông

Những ánh nhìn ái ngại

tìm nhau

ngóng một lần nước cao

bằng dấu vạch trên cột sàn nhà năm trước

Mớ lưới, cái lợp, dầm chèo… trăm món dọn sẵn

trơ khô.

 

Cánh đồng nào cũng cạn hanh phơi 

Cái hắt nắng đỏ ngầu phả mặt lão nông tri điền 

thở ra mùi bùn hoen xỉn 

Lúa vụ hai, vụ ba, rồi bao nhiêu vụ 

gom vào giấc mơ kiệt cùng.

 

Chiếc xuồng vẫn nằm một góc sân sau 

mấy trăm ngày chưa một lần thân ướt 

Nước có về đâu 

cho xuồng được phiêu lưu.

 

9/2019 

VĨNH THÔNG


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét