14/1/26

Hình như ta còn trẻ - chùm thơ Huỳnh Ngọc Phước

Huỳnh Ngọc Phước là một trong những tác giả trẻ đáng chú ý ở An Giang hiện nay. Hơn 10 năm cầm bút, anh có nhiều tác phẩm được giới thiệu trên các báo, tạp chí văn nghệ. Gần đây, tập thơ đầu tay mang tên Hình như ta còn trẻ (NXB Thanh niên) của anh vừa đoạt Giải Khuyến khích trong Giải thưởng Văn học Nghệ thuật năm 2025 của Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam. Xin giới thiệu đến quý độc giả một số bài thơ tiêu biểu trong tập thơ Hình như ta còn trẻ của Huỳnh Ngọc Phước.


HÌNH NHƯ TA CÒN TRẺ

 

Ta cứ ngỡ mình còn trẻ

Ngày mai đủ sức rong mà

Giật mình nhìn qua mắt kính

Thấy màu tóc đã phôi pha

 

Ta cứ ngỡ mình còn trẻ

Môi cười cạn cốc thời gian

Đời người như hoa như cỏ

Mỏng manh khi rụng khi tàn

 

Ta còn ham chơi chút nữa

Trăm năm chưa đủ rộng dài

Gót chân sần sùi đá sỏi

Thả mình bắt kịp mùa mai

 

Hình như ta còn chút trẻ

Ngỡ mình tan giữa mây trôi.



CHIỀU MƯA PHỐ NÚI

 

Ta ôm đá leo những chiều núi trẻ

Đường thênh thang gió thổi lá rơi đầy

Chưa gặp em nên mưa mùa có lẽ

Giọt nhớ nào buộc thắt giữa cung mây.

 

Ta ôm đá leo những chiều bóng đổ

Chầm chậm rơi khúc hát giữa mưa mùa

Ven phố núi bỗng nhiên thơm ngào ngạt

Vườn nhà ai vừa nở khóm hoa mua.

 

Ta dừng lại ưỡn cao bờ ngực trẻ

Rộng vòng tay níu giây phút say nồng

Hai mươi tuổi biết bao điều mơ mộng

Tiếc rằng mình nhỏ bé giữa mênh mông.

 

Ta ôm đá leo những chiều mỏi mệt

Con đường xưa lưu luyến gót chân gầy

Em đang ở nơi nào anh chưa gặp

Để nặng lòng mưa đến hết đêm nay.

 


TIẾNG ĐÀN NHẠT NẮNG TÂN CHÂU

 

Tân Châu

Chiều buông

Mặt sông thoáng tiếng đàn

Nao nao bay dài sợi gió

Nao nao lục bình trên sóng

Thả mình trôi!

 

Tân Châu

Chuyến phà đưa

Đồng bằng nhạt nắng

Tiếng đàn chạm nhẹ thinh không

Chạm mùa cằn khô biên giới

Mái nước buồn nghiêng

Lặng lẽ bao điều.

 

Tiếng đàn chạm nỗi nhớ, nỗi đau

Chạm nét mặt hanh hao viễn xứ

Nước mắt người đánh đàn rơi vào chiều

Thấm dây đàn. Thấm cả chòm râu nửa đen nửa bạc.

 

Ông gượng cười rồi lặng lẽ đi

Về phía hoàng hôn khóc cuối chân trời.



MƯỜNG TƯỢNG MÌNH

 

đôi khi, ta chạy ngang rừng nhớ

không còn thấy nỗi buồn người lạ

chỉ còn gió đêm

sương phủ chân gầy

và còn ta

giả khờ miền lạc.

 

đôi khi, ta buông mình vào đêm

trăng lặng rồi một nửa

chìm vào mây

những cơn ngủ dài níu gọi

đôi mắt lim dim dần khép lại

câu hát trôi dài.

 

đôi khi, ta tự mê hoặc mình

mường tượng những hình hài ẩn dụ

khỏa lấp đêm

chập chờn tiềm thức

chợt vấp mình

ngả nghiêng.


HUỲNH NGỌC PHƯỚC



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét