Họ nói, những chiếc lá ấy có linh hồn. Thoáng nghe, tôi nửa tin nửa ngờ, không biết thứ linh hồn mà họ nói đến ở đây là gì. Lá nào đều là lá thôi, người ta có thể làm rau ăn, thuốc trị bịnh, hay dùng để gói món ăn, thậm chí là lợp nhà… đủ công dụng. Nhưng đến khi tận mắt chiêm ngưỡng những mảnh lá ở “báu vật” của họ, tôi mới hiểu quả là chúng có linh hồn. Đó là hồn của chữ, đúng hơn là hồn của lớp lớp thế hệ người Khmer đã gởi gắm.
Chiều thứ Sáu mỗi tuần, tôi lại thơ thẩn dạo bộ trên con đường quen thuộc lên núi Sam, không biết từ lúc nào nó đã trở thành thói quen định kỳ của mình. Con đường được làm từ thời Pháp thuộc nhằm mục đích quân sự, về sau nó được người ta cải tạo thành đường dành cho xe ô tô và xe hai bánh chạy lên đỉnh núi để phục vụ du lịch. Dọc đường, những hàng cây phượng và huỳnh mai đang mùa trổ bông, đua nhau nở rộ rừng rực một góc trời biên tái. Chốc lát, một vài chiếc xe gắn máy lại chạy qua, chở theo những cô cậu còn rất trẻ, những người đam mê khám phá núi rừng. Hình ảnh đó làm tôi thổn thức nhớ lại một thời son trẻ của mình. Ngày ấy, chúng tôi cũng là những người còn rất trẻ, mặc dù hoàn cảnh và phương tiện không được như bây giờ, nhưng khát khao tung cánh trên nền trời xanh thì không khác.
“Kem bao giấy đây… kem bao giấy đây…”
Cứ đều đặn mỗi ngày, tiếng rao ấy lại cất lên trước nhà tôi vào ban trưa bỏng nắng. Mặc cho những dòng xe đang lũ lượt ngược xuôi trên con đường cửa ngõ vào thành phố, mặc cho tiếng còi inh ỏi từ bến phà lúc nào cũng chật ních người đợi sang sông, tiếng rao nhỏ nhoi và khản đục ấy vẫn bền bỉ cất lên. Bền bỉ như chính người chủ nhân già nua của nó, ngày ngày vẫn miệt mài, cộc cạch đạp chiếc xe cũ kỹ trên những nẻo đường gian khó.
Có người từng ví von rằng: “Một ngàn năm nước sông Tiền luôn cao hơn sông Hậu.” Có lẽ vì thế, tạo hóa đã khai sanh ra con sông Vàm Nao, ngắn thôi, nhưng đảm nhận “nhiệm vụ” lớn lao là chia nước từ sông Tiền sang sông Hậu. Nhưng dường như, công cuộc đó của thiên nhiên vẫn còn chút dở dang. Châu thổ Cửu Long giao lại sự kế tục cho người Việt Nam. Để rồi, một dòng kinh khác đã ra đời vừa gánh vác trách nhiệm sớt chia giữa hai dòng Tiền - Hậu, vừa làm tròn sứ mạng với non sông những thuở đao binh, vừa là “sợi dây” trong suốt để kết nối những con người xa lạ.
Cơm tấm có lẽ là món ăn rất đỗi thân quen đối với người miền Tây. Đến đâu, chúng ta đều dễ dàng thưởng thức một dĩa cơm tấm đủ đầy hương vị và màu sắc, bất kể thời điểm nào trong ngày. Song, cũng là cơm tấm mà bao nơi khác đều có, cơm tấm Long Xuyên ở An Giang lại khiến thực khách từ ngạc nhiên đến mê mẩn, mà ai đã đặt chân đến thành phố nầy đều không thể bỏ qua. Cơm tấm Long Xuyên có điều gì đặc biệt mà lại lôi cuốn như thế?
Những năm gần
đây, giữa bối cảnh đời sống vật chất càng nâng cao, người ta nói nhiều hơn về
chuyện chùa to, tượng lớn, nghi lễ rình rang… Đành rằng đó chỉ là phương tiện để
tu học, đành rằng không phải nơi đâu cũng chú trọng hình thức, đành rằng có nhiều
đạo tràng vẫn giản dị mà trang nghiêm… nhưng nhìn chung không thể phủ nhận những
hình ảnh đó phần nào làm vơi đi tính chân phương của nhà Phật. Bởi thế, nếu nhiều
người muốn hành hương đến những kiểng chùa nguy nga, thì cũng có những người muốn
tìm về những đạo tràng mộc mạc.
Tháng 4 năm 2023, An Giang có thêm một thị xã mới: Tịnh Biên. Đây là thị xã biên giới thứ hai của tỉnh, cùng với Tân Châu đã trở thành thị xã vào năm 2009, nếu không nói xa hơn là Châu Đốc trước khi trở thành thành phố vào năm 2013 đã từng là thị xã biên giới. Song, Tịnh Biên là một trường hợp rất khác biệt. Bởi, không như Châu Đốc và Tân Châu vốn là phố thị truyền thống từ buổi đầu khai phá, Tịnh Biên thuở ban sơ được xem như chốn “sơn cùng thủy tận” cuối trời Tây Nam đất nước. Có lẽ ít ai ngờ, chốn ấy lại trở thành đô thị sung túc và giàu tiềm năng phát triển trong tương lai.
Có lẽ, phần đông người cầm bút mong mỏi các tác phẩm của mình không bị bạn đọc lãng quên. Nó đồng nghĩa, chính tác giả cũng không bị lãng quên. Với suy nghĩ nầy, chúng ta cố gắng tìm mọi cách để níu kéo sự tồn tại của tác phẩm đối với người đọc. Nhưng như vậy, chẳng lẽ điều đó là mục đích thôi thúc chúng ta sáng tác hay sao?
Trong vô vàn những muộn phiền từ cuộc sống hằng ngày, có bao giờ chúng ta nhận ra rằng có rất nhiều điều do chính mình tạo ra hay không?
Nhiều người hay nhận xét, những tiếp viên xe bus thường có thái độ cộc cằn với hành khách. Giả sử một ngày nào đó, bạn lên một chiếc xe bus, trong lúc mua vé bị tiếp viên nạt nộ đôi câu khiến mình bức bội, bạn sẽ làm gì tiếp theo?
Trước Tết, chắc hẳn ai cũng thường xuyên được nghe những người xung quanh hỏi: “Tết nầy về quê có dự định gì không?” Thế rồi chúng ta bày biện ra vô vàn những tính toan, nào là ghé thăm người nầy, ăn tiệc nhà kia, du lịch chỗ nọ… Để rồi chiếc ba lô chúng ta mang theo trên chặng đường về Tết không chỉ có áo quần, bánh mức, quà cáp… mà còn nặng trĩu những kế hoạch.
Vùng Thất Sơn ở tỉnh An Giang được
xem là vùng đất kỳ lạ, xét trên nhiều góc độ.
Về địa lý, đó là nơi có những cụm núi lẻ loi, rời rạc, đột khởi giữa đồng bằng. Tây Nam Bộ là vùng sông nước với đặc điểm là đất trũng thấp và nhiều kinh rạch, do vậy núi non mọc giữa đồng bằng trở thành hình ảnh “lạ lẫm” với những gì mà cư dân đã tiếp xúc và quen thuộc, khiến họ xem đây là chốn thiêng.
Chiếc xe cứ giằng
xóc lắc lư làm nó khó ngủ, mặc dù trời đã trưa và đôi mắt gần như ríu lại vì mấy
đêm trước đã thức khuya. Mà, dẫu đang mệt mỏi, trời lại cứ giăng cái nắng chan
chát thế kia, nhưng nó vẫn thấy mát lòng: Nó sắp được về với mẹ rồi!
Một ngày, bạn lang thang dăm ba ngõ ngách trong thành phố nhỏ, chợt nhận ra mấy ngã đường quen như đang bừng tỉnh với những gam màu vàng đỏ nổi bật từ các gian hàng. Chúng nô nức rủ nhau nhuộm lên cho chiếc áo đô thị thêm phần rạng rỡ. Trải dài bên bờ sông đổ dọc theo lòng phố, cả một con đường hoa kiểng xanh tươi đang trổ những nụ mới. Thỉnh thoảng, một chiếc xe lướt qua, chở theo một chậu mai đợi ngày nở rộ. Vậy là một năm mới đang về.
Đôi khi, tự ngồi lại với
chính mình và ngẫm lại quãng thời gian đã trôi qua, chúng ta chợt nhận ra rằng
bao vui buồn, yêu giận, thương ghét… tất cả rồi cũng sẽ như gió như mây bay qua
đời người. Vòng quay của bánh xe nhân thế cứ lăn, một chu kỳ lại tiếp nối một
chu kỳ, đó là chân lý.
Anh không tin là Hào đã chết. Anh
không tin! Có lẽ chỉ là buồn buồn đi chơi đâu đó chốc lát thôi, rồi thế nào
cũng sẽ về mà.
Khi người ta nói Hào bị xe đụng, anh không tin. Rõ ràng anh thấy nó vẫn còn ở đây, ngay bên cạnh mình.
Đã không biết bao nhiêu lần như thế, cứ mỗi khi nghe tiếng gió lao xao ngoài sông thổi vào, dù rất nhẹ, cũng khiến cô giáo đang đứng trên bục giảng kia phải rợn người. Cái rợn người lạ lắm, cứ như có ma lực, cứ như có một sức mạnh vô hình nào đó đang rù rì bên tai. Hôm nay vẫn thế, vẫn như bao lần trước, cô vừa giảng được mấy câu thì ngọn gió ám ảnh ấy lại nổi lên, lại đánh phần phật vào vạt áo dài màu lá mạ rất đẹp của cô. Cơn gió quái ác thổi vào dáng người mảnh mai, cô tưởng như nó đang xé toang cơ thể mình, chui tọt vào gan ruột mình rồi quần quật trong ấy. Lạnh ngắt.
Đến bây giờ Hảo mới đủ dũng cảm để xác định rằng mình đang thực sự ngồi trên chuyến xe nầy. Cô biết rõ là mình đang trở về, đang là “người chạy lại”. Hành trình ra đi và trở về không khác nhau, có khác chăng là trạng thái tiếp nhận của lòng mình. Đối với Hảo bây giờ, đi hay về đã không còn quan trọng nữa, dẫu là hai khái niệm đối lập, nhưng cũng như nhau thôi. Đi hay về vẫn là hành trình của sự đơn côi, của đợi chờ thăm thẳm. Chuyến xe chở hơn năm mươi hành khách đang lao nhanh về một phía. Phía đó, Hảo biết rằng mình đã phải đợi chờ rất lâu, rất lâu, để về. Phía đó, mặc dầu đối với Hảo có thể sẽ là một phía chênh vênh.